River Song và Doctor: Vô Duyên Đối Diện Bất Tương Phùng

Bài viết sẽ spoil toàn bộ dòng thời gian của River và hầu như tất cả các chi tiết dính dáng đến River Song từ cuối series 4 đến series 9. Vui lòng tránh thật xa bài viết này ra nếu bạn chưa xem những tập phim của giai đoạn này.

12108729_1666778226902759_2635775476217905085_n

Đây chính xác là lý do tôi không bao giờ có thể miêu tả thứ tình cảm Doctor dành cho River là tình yêu. Đến một giai đoạn nhất định trong đời River, thứ River dành cho Doctor có thể gọi là tình yêu, nhưng trước đó cũng không.

Nhìn từ đôi mắt của River, câu chuyện nó thế này: lúc còn là Melody Pond, cô được nuôi lớn bằng những câu chuyện về một cá nhân xuất chúng người sợ kẻ căm thù; khi cô gặp được mẹ mình (lúc nhỏ) những câu chuyện về người đàn ông đó trở thành chuyện cổ tích, bao nhiêu năm Amy mong chờ và sáng tác về Doctor cũng là bấy nhiêu năm Melody ở bên cạnh Amy chia sẻ chung giấc mơ; rồi đến một ngày cô gặp được Doctor bằng xương bằng thịt, cũng là ngày đánh dấu sự “ra đời” của River Song, để Melody Pond bước vào con đường tìm hiểu mối quan hệ thực sự của mình và Doctor (từ lúc gặp đến lúc chia tay, Doctor mãi nhắc đến một River Song nào đó dường như rất quan trọng với anh ta); lần sau gặp lại, người đàn ông đó đặt cô vào thế không thể tiến lùi, bắt buộc trở thành nhân chứng và đồng phạm trong kế hoạch của mình; lần sau nữa, hai người kết hôn, chỉ để cứu dòng thời gian; phiêu lưu phiêu lưu phiêu lưu qua năm tháng; rồi ở cuối con đường đời, River tao ngộ Doctor, nhưng anh ta hoàn toàn không có một ý niệm gì về River Song và dĩ nhiên không một chút tin tưởng. Kết thúc, River hy sinh mạng sống cho Doctor, Doctor cứu River (theo cái cách hoài niệm cố hữu của Doctor) và bước đi tiếp hành trình riêng của mình, không một lần quay đầu nhìn lại chốn xưa.

River đã miêu tả mối quan hệ của Doctor và mình như thế này, “Everytime we met, I know him more, he knows me less”. Mỗi lần gặp là mỗi lần River nhận ra một lớp khác của mối quan hệ này, và nhìn thấy một phiên bản càng ngày càng mờ nhạt của mình trong tâm trí Doctor. Để đến khi, hình bóng đó không còn lưu lại dù chỉ là cái tên, River cũng bị xóa đi trong dòng thực tại.

Trớ trêu thay, cũng chính nơi ấy, hình bóng River Song bắt đầu được phác nên trong tâm trí Doctor (và tâm trí khán giả). Nhưng đó chỉ là thân phận River Song, còn mối quan hệ giữa hai người thì hầu như Doctor chưa bao giờ để tâm cho đủ. Tôi luôn có cảm giác, càng gặp Doctor, River càng hiểu anh ta. Nhưng càng gặp River, Doctor càng không hiểu River. Ấn tượng đầu tiên trong Doctor về River là một người phụ nữ biết (hầu như) tất cả về mình, một người mạnh mẽ, bí ẩn và độc lập. Với mỗi lần bí mật về thân thế River được bóc tách, nét tâm lý của Melody Pond càng hiển hiện, nhưng với Doctor, River Song mãi là River Song, là một người Doctor có thể tin tưởng, chứ không cần quan tâm. Thực ra River không phải là người duy nhất bị đối xử như thế, hầu như bạn đồng hành nào cũng từng đứng ở vị thế “bất lợi” trong mối quan hệ với sinh linh lỡ đem lòng yêu cả vũ trụ và những vì sao này.

Tuy nói là ai cũng từng phải nhún nhường và chịu thiệt khi “qua lại” với Doctor, nhưng có lẽ trừ TARDIS ra, người từng phải chịu nhiều đắng cay nhất trong mối tơ duyên (hay nghiệt) với cái tên vừa gàn vừa sầu này chính là River.

Khởi đầu của mối quan hệ này không giống nhiều mối quan hệ khác là tò mò hay ấn tượng thông thường. Bước đầu tiên của sợi dây nối hai người là một khái niệm mà tôi luôn rùng mình mỗi khi nghĩ đến: imprinting. Hình ảnh một Doctor toàn năng, ngạo mạn, thông thái đã in vào tâm thức của River từ khi còn nhỏ, còn hình ảnh River Song trong Doctor là người thứ gì cũng biết (thậm chí một vài thứ còn hơn Doctor một bước) chuyện gì cũng có thể giải quyết. Họ không hề yêu nhau, là họ bị ám ảnh bởi nhau. Họ không bắt đầu từ một tia sáng mà đi khám phá vũ trụ của nhau, là họ đi tìm những mẩu đời của người kia để lắp vào bức tranh vốn đã vẽ hoàn chỉnh về nhau.

Chính vì hình ảnh của họ trong nhau mạnh mẽ như thế, nên mới dẫn đến tính chất thứ hai của mối quan hệ này, demanding (đòi hỏi). Đòi hỏi người còn lại hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn, bình thường. Đòi hỏi họ giữ bí mật về cái chết của mình (The Wedding of River Song), cũng bình thường. Nhưng còn đòi hỏi họ phải tự thoát thân bằng cách tự làm gãy cổ tay (The Angels Take Manhattan)? Đòi hỏi họ phải giết mình dù biết họ thà chết cũng không muốn làm điều đó (The Wedding of River Song)? Đòi hỏi một-phiên-bản-khác-của-họ phải chứng kiến họ ra tay, để đảm bảo rằng đó là giải pháp duy nhất (The Impossible Astronaut)? Doctor luôn là một con người mưu lược và có tính thao túng cao. Vì mục đích tốt, dĩ nhiên. Nhưng thao túng đến cả những người thân cận nhất (cái này ai xem qua ít nhất 1 mùa phim cũng thấy) thì quả là quá sức chịu đựng với khán giả thông thường (Whovian luôn có tiếng chịu đựng dai hơn thiên hạ).

Và chính vì những đòi hỏi có/vô lý đó, mà một tính chất khác trồi dậy. Cũng chính trong tập The Angels Take Manhattan, River đã thừa nhận, “When one’s in love with an ageless god who insists on the face of a twelve-year-old, one does one’s best to hide the damage.” Hơn ai hết (chắc chỉ thua TARDIS), River hiểu Doctor đã mất mát và đau đớn quá nhiều vì sự quan tâm và tình yêu dành cho mọi người mọi vật. Và cũng như TARDIS, River chọn cách giấu đi phần mất mát của mình. Mà thực ra, một tên vô tâm như Doctor có không giấu cũng chưa chắc hắn nhận ra. Lại The Angels Take Manhattan. Khi Amy bị lôi về quá khứ mãi mãi, Doctor đã ‘lu loa’ một trận ra trò (nói nghiêm túc đa). Mãi đến khi hắn nguôi bớt cơn hận trời của mình, hắn mới nhận ra và nói với River một câu tạm gọi là xin lỗi “They’re your parents too”. (Nghĩ lại thì nói vậy thôi, chứ thương ổng không hết, trách chi mà trách). Vô tâm là khi hắn để lại quyển nhật ký cho River và không hề nhận ra mình đã tự tính ngày tử cho người ta. Vô tâm là khi hắn không chú ý River có tuổi thọ dài hơn người bình thường do có sự can thiệp từ TARDIS.

Vô tâm là một chuyện, ‘đạo đức giả’ lại là một chuyện khác. Trong The Husbands of River Song, ai cũng thấy Doctor cứ khó chịu lần này qua lần khác khi phát hiện cuộc đời River còn nhiều hồng nhan và trượng phu khác. Khá mỉa mai khi một người yêu nhiều và chu du không ngừng nghỉ như Doctor lại có thể cho rằng hắn là người duy nhất của nàng.

Khi hắn còn đang chạy khắp nơi với nhiều trai gái khác, River cũng có những cuộc phiêu lưu riêng của mình. Những người mà tên Doctor ghen ra mặt đó đã đồng cam cộng khổ với River lúc hắn không thể (hay không thèm ngó đến). Khi đối mặt với nhận định “When this woman is in danger, the Doctor is always there to save her.” River đã thẳng thừng thừa nhận, không, hắn sẽ không có ở đó bên nàng. Đã bao nhiêu lần River chờ, mong, và phải tự cứu mình trước đây để có thể nhìn nhận sự ghẻ lạnh đó như một sự thật hiển nhiên?

Có điều, giận thì nói thế thôi :”). Chứ tôi nỡ nào ghét một mối quan hệ đẹp như thế. Nếu có một thứ không phải tình yêu mà tôi thấy phù hợp hơn cả cho mình, thì chính là mối quan hệ này. Bỏ tiêu cực qua bên, ta có sự độc lập và tin tưởng tuyệt đối giữa Doctor và River.

Chữ independence (độc lập) mãi đến The Husbands of River Song mới được làm rõ. Tình yêu dành cho Doctor hình thành khi nàng đã là River Song, chứ không phải Melody Pond. Không còn là một giai điệu chưa tròn, là con của bạn thân Doctor nữa, nàng là một bài hát trọn vẹn của riêng mình, là dòng nước duy nhất trong khu rừng, là một cá thể độc lập.

Có nhiều Whovian đã chỉ ra, Doctor và River chính là hai tower ở Darillium. Và chính Doctor đã nói, thứ tạo nên điệu hát kỳ lạ trường tồn nơi đó chính là ‘the distance’ giữa chúng. Họ không cần ở bên nhau (‘one psychopath per TARDIS’), họ thậm chí ở xa nhau càng có lợi cho nhau, nhưng chỉ khi đứng chung lúc chiều tà mệt mỏi thì mới có thể tạo nên một trong những giai điệu huyền bí nhất thiên hà.

Tuy ở xa và lệch nhau trong dòng thời gian chung, giữa Doctor và River lại có một mối ràng buộc hiếm có: sự tin tưởng (trust). Từ những ngày đầu khi Doctor lạnh lùng nói thẳng với River rằng “Tin cô ư?”, hai người đã đi được đến mức mà River tự tin thừa nhận cô là người anh tin tưởng tuyệt đối. Thực ra, chuyện Doctor tin người khác không hồn nhiên trong sáng gì. Doctor tin tưởng người khác vì hắn già đời hơn họ, tâm hồn hắn nhiều góc khuất và đen tối hơn họ thôi. Cái hay ho trong sự tin tưởng này chính là việc Doctor không chỉ tin vào cái tâm mà còn vào cái tài của River. Doctor không cần phải giảng giải gì cho River, cũng không cần chỉ cho River thấy toàn cảnh vĩ mô của vấn đề. River hiểu tất. Hắn làm gì cũng đi trước người khác một bước, River làm gì cũng chừa đường thoát cho mình. Hắn dẻo mồm dẻo miệng thuyết phục người tìm đường thoát, River cũng khôn khéo dùng lời lẽ tìm đường sinh cho mình. Và dĩ nhiên, Doctor đủ tin tưởng vào tất-cả-mọi-thứ-River để nói cho nàng biết bí mật lớn nhất của hắn: tên thật. Khi cái tên của Doctor là một thứ nguy hiểm đến mức Silence sẵn sàng giết phứt hắn đi cho yên lành vũ trụ, chuyện để cho người thứ hai biết tên mình vừa thể hiện lòng tin vừa là bước đặt người ta vào hiểm cảnh. Và có lẽ cũng không phải hoang đường, khi Doctor tin tưởng đưa bí mật đó cho người rành rẽ chiếc TARDIS của hắn hơn cả bản thân hắn.

Trước tập The Husbands of River Song, tôi đã từng bực Moffat rất nhiều vì cách Moff đối xử với một nhân vật tiềm năng và hay ho như River, tạo cảm giác cô không khác gì một con chiên cực ngoan đạo. Nhưng sau tập phim này, tôi tha thứ hết. Vì River nay đã hoàn chỉnh, là River Song mà tôi đã mê mẩn từ ngay tập phim đầu tiên cô xuất hiện. Cơ mà, dù thích tập phim này như thế nào, thì cũng phải công nhận Matt! Doctor và River mới chính là một cặp trời sinh, chứ không phải Capaldi! Doctor. Những câu đùa lả lơi Matt chỉ dùng khi có mặt River, cái búng mũi Matt chỉ dành cho Alex, câu “Hi honey, I’m home” rất dịu dàng của Matt, cái nhìn trong veo Alex chỉ dùng khi đối diện với Doctor (ai xem khúc trong ngôi mộ ở Trenzalore của Doctor sẽ thấy), cơn giận ngút trời của River khi Doctor hành động như một tên ngạo mạn biết tuốt; đó là những thứ không có giữa Capaldi và Kingston.

Có thể dùng rất nhiều thứ để tóm tắt mối lương duyên này. Nhưng thôi, hãy dùng câu cuối cùng Moffat dành cho họ.

And they lived happily ever after.
*chữ ever after biến mất*
Họ không ở bên nhau mãi mãi, thứ họ có chỉ là những chuyến phiêu lưu riêng với nhau khi đêm về, vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi trước khi River trở lại nhà giam Stormcage.
*chữ and they lived biến mất*
Họ không tồn tại cùng nhau. Đặc biệt là với River. Khi River đã chết thì Doctor ngoài kia vẫn tiếp tục đường đời của mình.
Chỉ còn lại một chữ happily. Như River đã nói, “mãi mãi” không phải là vĩnh viễn, chỉ là thời gian, thêm một chút thời gian. Và 24 năm tuần tự tuyến tính họ có giữa hai dòng đời lộn xộn bất ổn là thứ “vĩnh viễn” đẹp nhất một Time Lord gàn và một người Trái đất bất thường có thể dành cho nhau.

doctor_who_2005_s07e05_720p_hdtv_x264-bia_1643

You and me. Time and space. You watch us run.



Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| https://tailen.ml/?Layout=baiviet&id=214