Huyền Thoại Ashildr: The Legend of Ashildr - The Arabian Knightmare

Nguồn bài viết: https://crackthetime.blogspot.com/2017/05/the-legend-of-ashildr-arabian.html

Ngày xửa ngày xưa, ở một nơi xa rất xa có một vị vua. Vị vua của vùng đất Samarkand này thống trị cả một dải đất từ Persia cho đến tận bức trường thành của Trung Quốc, từ nơi đồng bằng của người A-rập cho đến bờ biển Ganges. Ông ta thống trị vùng đất thơ mộng này và say sưa tìm kiếm những điều lạc thú.
    Nhà vua có một điều trăn trở, ông cai trị vùng đất lãng mạn nhất trên thế giới, nhưng ông vẫn rất buồn.  Ông rất buồn và muốn cưới một người phụ nữ có thể khiến ông tiêu khiển. Buồn thay là chẳng có người phụ nữ nào có thể làm vậy.  Mỗi ngày tể tướng đưa đến cho ông một người vợ mới, và mỗi một đêm, ông lại lắc đầu và sáng ra cho chém đầu người vợ đó. Càng nhiều người đưa đến thì nhà vua càng buồn, và vị tể tướng bắt đầu lo lắng, vì nhà vua có vẻ thích thú với con gái của ông.
Một ngày nhà vua đang đi dạo quanh khu chợ và thoáng nhìn thấy một cặp mắt đẹp đẽ đang nhìn ông từ cửa sổ. Và vì chưa có ai từng nhìn ông với ánh mắt như vậy, vị vua giật mình, và ngừng chân.
    “Ngươi là ai mà lại nhìn ta như vậy?” Ông hỏi.
    Giọng của một người phụ nữ cười vọng xuống với ông. “Tôi tôi có thể trả lời câu hỏi của Ngài, hỡi vị vua của vùng đất Samarkand. Ngài tự hỏi tại sao mọi phụ nữ đều làm ngài buồn, có phải không?”
    “Đúng là như vậy.” Vị vua thở dài. “Và điều đó rất khó chịu.”
    “Đó là bởi vì tất cả những cô dâu của Ngài sợ chết khiếp đến mức chẳng thể nói lên lời.” Và cô gái cười. “Nhưng tôi không sợ ngài. Nếu ngài gọi tôi xuống dưới đó, tôi sẽ không bao giờ làm ngài phải buồn.”
    Vị vua nhìn lên cô gái. Tất cả những gì ông có thể thấy từ người phụ nữ này là ánh mắt của cô.        Chúng thực sự rất đẹp và rực rỡ. Vị vua của Samarkand cười lớn. “Rất tốt, hãy xuống đây và trở thành hoàng hậu của ta.”
    Và người phụ nữ đi xuống, cô ấy thực sự rất đẹp. Nhà vua lấy làm ngạc nhiên trước sự lựa chọn khôn ngoan của mình. Đôi mắt cô sáng như bạc, nước da của cô trắng sáng và nụ cười toát lên vẻ cực kì thông minh.
    “Tôi là Lady Sherade,” Cô nói, “Chúng ta hãy cùng về cung điện của ngài và tổ chức đám cưới, và tôi sẽ kể cho ngài những câu chuyện tuyệt vời mỗi đêm…”
    Và thế là họ bắt đầu bước đi…

 

CHUYẾN ĐI CUỐI CÙNG CỦA SINBAD

    “Ngài đã nghe về chuyến đi cuối cùng của thủy thủ Sinbad chưa…?” Và thế là câu truyện đầu tiên của Lady Sherade bắt đầu.
    Ở một vùng đất có tên Baghdad, có một thủy thủ rất mạnh mẽ, thích phiêu lưu và là một thương gia nổi tiếng nhất trên thế giới. Tên của ông ta là Sinbad, và ông có những chuyến hành trình xa xôi và ở tất cả những vùng biển nơi có ánh sáng chiếu vào.
Một ngày nọ có một người đầy tớ trẻ đến trước ngưỡng của nhà ông tên là Dash. Người đầy tớ bị hấp dẫn bởi mùi nước hoa hồng tỏa ra từ những tấm thảm. Nhìn thấy Dash, một người đàn ông đẹp trai bước đến cánh cửa.
    “Ngươi là ai mà lại đứng ở ngưỡng cửa này? Chẳng lẽ ngươi không biết đây là ngưỡng cửa của thủy thủ Sinbad, người đã đi xa thật xa khắp tất cả các biển hay sao?”
Dash thừa biết chuyện đó và cậu nói như vậy, và sau đó thêm vào, “Và thưa ngài, tôi biết ngài chẳng phải là ai khác mà chính là thủy thủ Sinbad.”
    Vậy là Sinbad cười lớn với khiếu hài hước của chàng trai trẻ. “Những người làm của ta thì đang ngủ từ lúc ta kể cho họ những chuyến phiêu lưu của ta ,và ta phải tự chuẩn bị bữa ăn sáng của mình. Ngươi sẽ cùng ta ăn một chút chứ, kẻ lạ mặt?”
    Dash hân hoan nhận lời và cả hai ngồi xuống khu đất trống đầy hoa cỏ và cây xanh. Sinbad mang ra bữa ăn ngon lành và kể cho cậu nghe rất nhiều câu chuyện về những chuyến đi tuyệt vời của mình. Khi mà cả hai người đều đã ăn no, ông đẩy cái khay thức ăn của mình ra và bắt đầu hỏi người lạ mặt.     “Vậy, chàng trai trẻ, tại sao cậu lại đến ngưỡng cửa nhà ta? Cậu có nhu cầu gì sao?”
    Dash cười lớn. “Không, tôi đến bởi vì ngài chẳng còn một người đầy tớ nào cả.”
    Sinbad cúi đầu. “Ngươi đã nhận ra lời nói dối của ta. Nhưng tại sao ta cần đầy tớ khi một mình ta cũng có thể nấu ăn rất ngon?”
    “Ngài không còn một người đầy tớ nào, và cũng không còn một người vợ nào, có phải không?”
Sinbad ngừng cười. “Ta đã từng có rất nhiều đầy tớ và cũng từng có rất nhiều người vợ. Nhưng buồn thay khi ta đang ở trong chuyến hành trình của mình, tất cả những người đấy tớ đã bị ăn thịt bởi những kẻ ăn thịt người hoặc bị tha đi bởi những con chim khổng lồ. Khi ta trở về đến nhà, những người vợ đều đã chết hoặc nghĩ ta đã chết mà đi lấy người khác.” Sinbad thở dài. “Và ta phải sống một mình trên thế giới này.”
    “Tôi hiểu rồi.” Dash gật đầu. “Ngài đã hoàn tất mong muốn những chuyến phiêu lưu của mình chưa?”
    “Tại sao ngươi lại hỏi vậy?” Sinbad hứng thú nói. “Chúa đã mang ngươi đến đây chăng?”
    “Tôi đã từng nghe về một vùng đất xa xôi nơi những kho báu diệu kì. Tôi có thể làm một chuyến hành trình đến đó.”
    “Vậy nên ngươi đến tìm ta?” Sinbad hỏi.
    “Đúng vậy, thưa ngài.”
    “Hay là ngươi đã thử thách cả những thủy thủ khác trước khi đến tìm ta?”
    Người đầy tớ trẻ không trả lời.
    Và thế là thủy thủ Sinbad và người đầy tớ Dash chuẩn bị cho một chuyến đi lớn. Nó cũng tốn thời gian như những chuyến đi khác của Sinbad. Trong vòng vài ngày, con tàu đã bị một cơn bão bắt kịp, và chỉ bằng những bàn tay của tạo hóa đã đẩy con thuyền đến bên bờ của hòn đảo, nơi họ bị săn bởi những con trăn khổng lồ đang đói.
    “Tôi biết là tôi không nên đi với hai người mà.” Người hoa tiêu hét lên khi ông bị nuốt vào bụng một con trăn, bỏ Sindbad và Dash ở lại.
    Họ trèo lên những cây cao tránh khỏi tầm với của những con trăn, và khi mà người đầy tớ trẻ lấy lại hơi thở của mình, Sindbad than thở ai oán cái số phận của mình. “Tại sao tất cả những chuyện này cứ phải xảy ra với tôi thế?”
    “Đúng thế.” Dash đồng ý khi những con trăn táp đôi ủng của họ.  “Mấy cái không may mắn này.”
    Sindbad hiếu kì dò xét Dash. “Ta nghi ngờ phần lớn điều đó lại là ngươi gây ra.” Sindbad nói. “Dù sao thì ngươi cũng đây phải là một anh chàng đầy tớ.”
    “Ồ, vậy là ngài đã nhận ra.” Dash gật đầu.
    “Ta không có mù, cô gái ạ.” Sindbad cười lớn, chọc vào con rắn bằng một cành cây. “Cô không cần phải sợ là ta sẽ cưới cô. Nói cho ta biết, cô là ai?”
    “Tên tôi là Ash El Dir,” người đầy tớ nói, “Và có nhiều điều tôi nói với ngài là đúng. Tôi đã từng đi rất xa, rất nhiều nơi. Chủ nhân cuối cùng của tôi là một người tên Ali – Baba. Tôi đã phục vụ cho ông ta rất nhiều. Ông ấy và tôi đã khám phá ra một kho báu của một băng cướp, được đặt trong một hang động có thể được mở ra một cách thần kì bằng một giọng nói.  Tôi đã nói ông ta cẩn thận với những thứ mà mình lấy đi, và khi những tên trộm phát hiện ra kho báu của mình bị lấy mất, chúng lần theo dấu của những con lừa trở đầy kho báu. Alibaba và vợ của mình say ngủ sau khi họ ăn mừng chiến lợi phẩm của mình, và để lại một mình tôi dọn dẹp sau bữa tiệc. Và sau đó tôi phát hiện ra khu đất trống đầy những thùng của một người thương gia cầu xin để nhờ 40 thùng chứa dầu qua đêm ở đó. Khi mà tôi đi loanh quanh dọn dẹp, tôi phát hiện ra một trong những chiếc thùng chầm chậm di chuyển, và tôi phát hiện ra một sự thật khủng khiếp, những tên cướp đã tìm thấy bọn tôi và âm mưu ám sát bọn tôi trong khi ngủ. Vậy nên tôi nghĩ rằng, những cái thùng đó dùng để chứa dầu, thì nó phải chứa dầu thôi.”
    “Ngươi đã dìm chết chúng bằng dầu sao?” Sindbad ngừng nhìn vào con rắn và thay vào đó là nhìn Dash ở mức nguy hiểm.
- “Ồ không, nếu vậy thì phí dầu quá, nên tôi thay dầu bằng hắc ín.”
- “Hiểu rồi.”
    “Sáng ngày hôm sau, Alibaba ngạc nhiên không thấy người thương gia quay trở lại lấy những thùng dầu của mình, và vui vẻ nghĩ rằng thêm vào phần kho báu của mình là có 40 thùng dầu nữa. Ông hơi bị thất vọng khi thấy trong những thùng dầu là 40 tên cướp. Vợ của ông, một người phụ nữ còn sắc sảo hơn cả ông, ngay lập tức tôi có liên quan và đuổi tôi đi. Tôi mang theo một chiếc bản đồ tìm thấy trong hang động của lũ cướp, tôi chỉ cần thế thôi.”
    “Thế,” Sindbad than thở với ông trời vì cái sự không may của mình, “Cậu lại định dùng tôi như đã dùng Alibaba  à?”
    “Nếu tôi phải làm như vậy. Nhưng cũng sẽ giống như Alibaba, cuối cùng rồi ông cũng sẽ giàu thôi.”
    “Nếu như tôi không bị rắn ăn thịt.” Sindbad gằm mặt xuống lo lắng. “Nói với ta đi cô gái, cô có mang chút hắc ín nào trong người không thế?”
    “Ấy, không có.” Cô gái cười lớn, “Tôi không cần cái đó. Ngài có biết là hoa quả của cái cây này có độc không? Thôi, hãy lấy chúng xuống và chon bọn rắn ăn đi.”
    Sau rất nhiều nguy hiểm, Ash El Dir và Sindbad tìm đường đến khoảng trống trong rừng. Ở giữa khoảng trống có một chiếc hồ mà nước trong như pha lê. Sindbad sau một cơn khát khủng khiếp đã định nhào vào hồ để uống, nhưng Ash El Dir ngăn ông lại.
    “Hòn đảo này rất kì lạ, những con vật thì to lớn và chết chóc, chúng ta tốt nhất nên cẩn thận.”
    Sindbad cười vào cô gái. “Trong những chuyến hành trình của ta, những con vật luôn luôn to lớn và chết chóc. Có một lần ta bị bắt giữ bởi những con voi…”
    ‘Ngài có bao giờ tự hỏi tại sao chúng lại như thế không?” Ash nói , vẫn tiếp tục giữ ông ta lại. “Hãy coi chừng những chúng ăn và uống, chúng ta phải cẩn thận hơn.”
    Nhưng Sindbad mặc kệ, ông uống một hơi thật nhiều nước từ cái hồ pha lê. Ông cam đoan với cô đó là thứ nước ngon lành nhất ông từng uống và chế nhạo sự cẩn trọng của Ash El Dir.
    “Sự cẩn trọng của tôi?” Ash đáp trả. “Đây là lần đắm tàu của tôi. Và nhìn kia kìa.”
    Treo giữa những cái cây là một tấm mạng nhện khổng lồ.
    “Hãy tưởng tượng ra những con nhện óc thể chăng được cái mạng lớn như vậy.” Sindbad cươì.
    “Tôi đang nghĩ đến nó, và chúng ta phải chạy thôi.”
    Và ngay lập tức con nhện đến chỗ bọn họ - một con nhận khổng lồ. Những răng nanh khủng khiếp và cái nhìn ranh ma, thứ sinh vật kia phải to bằng con ngựa. Nhưng ở trong bụng nó là những cái đầu người đang hét lên khủng khiếp, gọi chúa trời thương xót cho họ.
     “Chúng nó là cái dạng gì thế?” Sindbad khóc không ra tiếng,  vẻ đầy khốn khổ.
    “Để đoán nhé, một con thuyền thủy thủ khác bị đắm.” Ash nói, và cô kéo Sindbad vào trong rừng, chạy khỏi một con nhện đang đuổi theo. Nó có cái mặt của một chàng trai đang khóc.
    “Cảm ơn.” Nó nói.” Cảm ơn vì đã giết tôi.”
    “Tôi sẽ làm vậy.” Ash nói, và kết thúc sự sống của nó.
    “Đứa trẻ tội nghiệp” Sindbad nói, bắt đầu chuỗi than thở. Nhưng Ash ngưng ông lại.
    “Chúng ta phải chạy thôi, và cần thêm những quả độc nữa.”
    “Chúng ta có thể tống cho lũ nhện những quả táo độc đó?”
    “Không. Những hoa quả đó là cho ngài. Ngài thực sự không nên uống thứ nước đó.”
  Khi Sindbad thức dậy, ông thấy mình đang ở trong hang động, và Ash đang cho ông ăn những thức ăn cuối cùng trong balo của cô. “Chúng ta đang ở đâu đây?” Sindbad hỏi.
    “Một hang động ở bìa rừng. Mấy con nhện có vẻ không thích chỗ này.”
    “Sao cô lại biết?”
    Ash nhún vai, “Tôi đã để lại ngài ở đây một mình, và bọn chúng sẽ không ăn thịt ngài trước khi tôi quay lại.”
    “Ừm…” Sindbad thận trọng nhìn người đầy tớ. “Và nguơi đã đi đâu thế?”
    Vậy là Ash ngồi xuống khoảng cát đối diện với Sindbad và kể cho ông nghe…


 

CÂU TRUYỆN VỀ NHỮNG NGƯỜI BẰNG ĐÁ

Sâu trong rừng kia, Ash El Dir bắt đầu, có một khoảng đất trống như đã từng có một vụ cháy vậy. Nó được đánh dấu trong bản đồ của tôi bằng một vòng tròn. Khoảng đất đen xì và bị cháy giống như than vậy. Tôi bước xung quanh rìa của nó và tiến đến một tu sĩ được chạm khắc trên một tảng đá.
    “Ngươi là ai mà lại đi đến khu vực này?” Tu sĩ  hỏi tôi, “Nó đầy rẫy nguy hiểm và ta khuyên ngươi hãy tránh xa nó ra.”
    Tôi trưng ra tấm bản đồ và giải thích cho người tu sĩ bằng đá rằng tôi cần đi đến trung tâm của khoảng đất để tìm thạch anh tím.
    “Sâu bên trong kia là núi lửa, “ người tu sĩ nói, “kho báu ngươi đang tìm nằm ẩn sâu nơi đáy ngọn núi, nhưng cô gái trẻ à, ta phải nói với cô là con đường đầy rẫy những nguy hiểm. Ta được đặt ở đây để bảo vệ vùng đất này. Rất nhiều người đã đến đây trước ngươi, và tất cả đều đã chết.
    Tôi cảm ơn người tu sĩ và bước tiếp, nền đất vẫn còn nóng dưới chân. Ngọn núi lửa khi tôi đi đến sát cạnh bên rìa của nó, và tôi leo xuống con dốc, những bọt bong bóng sủi lên và đất đã rơi rớt dưới chân.
    Những hình thể được đặt ở chỗ này chỗ kia khi tôi trèo xuống, và chỉ khi tôi đặt thân người mình lên một trong số chúng, tôi mới nhận ra đó là những bức tượng của con người. Nhưng những bức tượng thật kì lạ, chúng được làm bởi đám đất bị cháy.
    Bức tượng nói với tôi, “Hãy nghe lời ta, kẻ du hành, bởi vì ta cũng từng đi kiếm kho báu như ngươi. Ta cầu xin ngươi hãy quay lại đi, hãy ngừng bước, rời xa khỏi nơi đây. Ngươi sẽ bị lạc nếu như tiếp tục đi xa hơn.”
    Tôi cảm ơn bức tượng đá, và tiếp tục trèo xuống.
    Tôi gặp một bức tượng thứ hai, và nó cũng khuyên tôi quay trở lại.
    Tôi cảm ơn bức tượng thứ hai, và tiếp tục.
    Tôi vượt qua bức tượng thứ 3, rồi thứ 4, tất cả đều thúc giục tôi vẫn chưa quá muộn để trốn thoát khỏi đây.
    Ngài sẽ thắc mắc tại sao tôi không quay lại, và tất nhiên, tôi đã từng nghĩ về điều đó. Nhưng tôi nghĩ rằng, tất cả những nhà thám hiểm dũng cảm này đều đã chết trong việc quay trở ra. Qúa rõ ràng, nếu tôi từ bỏ và quay ra, tôi cũng sẽ chết. Có thứ gì đó ở nơi đây, thứ gì đó ghê gớm, những thứ độc dược kinh tởm làm biến đổi những con vật, biến những thủy thủ thành những con nhện, và có khả năng biến con người thành tượng đá. Tôi có lẽ đã may mắn sống lâu đến như vậy. Vậy nên tôi tiếp tục bước đi.
    Tôi đã đến tận đáy cùng của ngọn núi lửa. Nhiệt độ nơi đây cực cao, và xung quanh tôi là những mảnh thép, những thứ có thể rèn ra được những chiếc kiếm cực tốt.
    Chất ở nơi tối tăm ở trung tâm của ngọn núi lửa là những bộ xương bằng bạc. Những bộ xương có thể di chuyển và đung đưa khi tôi bước qua chúng, cố gắng tập hợp lại với nhau. Chúng tạo thành những nhóm ngăn cản tôi, cố gắng ngăn tôi bước đi xa hơn – Tôi nhặt lên một cây gậy bằng sắt, và dùng nó để đẩy chúng ra xa, và bước đến nơi một ánh sáng màu cam rực rỡ sáng lên. Đó chính là viên tinh thạch, nằm trên nền đất.
    Khi tôi nhặt nó lên, những bộ xương tự quăng mình lên và ngã rạp xuống đất, nằm yên.
     Giữ viên thạch anh tím trong tay, tôi leo trở lại lên đỉnh của ngọn núi lửa. Mỗi khi tôi bước qua một cái tượng đá màu đen, họ ngừng kêu và im lặng.
    Ở trên đỉnh của ngọn núi lửa, người tu sĩ đang chờ tôi. “Ngươi đã không nghe lời ta, và ngươi đã lấy được báu vật. Thứ đá quý ngươi giữ trong tay sẽ bảo vệ ngươi khỏi lời nguyền đã được reo vào hòn đảo này, cũng như nó sẽ bảo vệ ngươi khỏi việc bị biến thành đá.”
    “Tôi hiểu rồi.” Tôi nói với người tu sĩ.
    “Ta còn một điều nữa muốn nói với ngươi. Nhưng người khác sẽ đến đây để tìm viên đá quý ngươi đang giữ. Nếu họ hỏi ta, ta sẽ nói với họ rằng hòn đá sẽ không còn và chính ngươi đã lấy nó.”
    “Vậy thì , trong trường hợp đó, tôi sẽ sẵn sàng chờ họ đến.”
    Và đó là câu chuyện làm sao tôi tìm thấy được viên thach anh tôi đang giữ ở đây.



TIẾP TỤC CÂU TRUYỆN CUỐI CÙNG CỦA SINDBAD

Vậy là Ash ngừng kể câu chuyện của mình, và Sindbad kinh ngạc và chúc mừng cô. Sindbad nhấn mạnh rằng cô nên đưa viên thạch anh cho mình, chỉ để cầm thôi, nhưng có vẻ như ông muốn sở hữu nó mãi mãi.
    “Lạy thánh Ala,” Cô nói với Sindbad, “Tôi sợ rằng nó sẽ không đem lại tốt đẹp cho ngài. Tôi nghĩ chỉ có tôi mới an toàn khi giữ hòn đá này – ngài vẫn còn rất yếu để có thể chống chọi với độc dược của hòn đảo này.”
    Sindbad đồng ý và gật đầu, quyết định chờ dịp khác.
    Khi họ đủ khỏe trở lại, họ quay lại bờ biển để chờ đợi cứu nạn.
    Sindbad cảm thấy rất hứng thú – theo đường chân trời ông có thể nhìn thấy một con thuyền đang đến chỗ họ bằng một tốc độ rất nhanh. “Chúng ta sắp được cứu rồi, chúng ta sẽ được về nhà ở Baghdad.” Ông khóc, và vẫy tay với con thuyền.
    Nhưng Ash giữ ông lại và lắc đầu. “Con thuyền đó chạy nhanh hơn những con thuyền bình thường. Hãy nhỡ những lời cảnh báo từ người tu sĩ, tôi không tin tưởng con thuyền đó. Tôi sợ tay thuyền trưởng biết tôi có viên thạch anh và hắn đang tìm kiếm tôi để lấy nó.”
    “Nhưng chúng ta có thể làm gì đây?”
    Ash đưa ông đến phía bên kia của hòn đảo, tại đó họ chặt những cây gỗ xuống.
    Cô nhờ những con nhện giúp đỡ, và bởi vì chúng từng là phù thủy, và chúng sợ viên tinh thạch, họ nhanh chóng giúp cô làm một con thuyền.
    “Nếu chúng ta chạy đi từ phía này của hòn đảo, chúng ta có thể trốn thoát trước khi con thuyền kia phát hiện ra chúng ta đã rời đi.”
    Và họ bắt đầu chuyến hành trình về nhà.
    Khi họ bị xoáy vào vùng nước lạnh, một giọng nói cất lên vang vọng khắp biển cả.  Nó vang lên bằng tông giọng của bóng tối. “Tôi là phù thủy của Marabia, người cai quản cuối cùng của sông Nile, và tôi phải có được viên đá hộ mạng đó. Hãy đưa nó cho tôi.”
    Cơn bão cuốn họ khỏi giọng nói, đưa họ đến một nguy hiểm còn to lớn hơn.
    Và thế là kết thúc chuyến hành trình cuối cùng của Sindbad, được kể bởi Lady Sherade.

(to be continue)



Whovians Việt Nam Cộng đồng, Fandom

Doctor Who là một series phim truyền hình khoa học viễn tưởng của Vương quốc Anh do đài BBC sản xuất, bắt đầu phát sóng từ năm 1963. Bộ phim có nội dung chính kể về những cuộc phiêu lưu của một Time Lord tự xưng mình là The Doctor, một chủng loài ngoài hành tinh đến từ Gallifrey.

URL : Copy
| https://tailen.ml/?Layout=baiviet&id=236